A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

MÙA HIẾN CHƯƠNG

D ấ u   l ặ n g!

Thầy giáo già lẩn thẩn
Đội mưa gió đến trường
Chỉ dám đứng ngoài đường
Ngày 20 tháng 11

Cơn mưa đông thấm ướt
Làm se lạnh lòng thầy
- Thầy ơi! Sao đứng đây?
- Thầy nhớ trường, nhớ lớp…

Dõi theo chân thầy bước
Những bước chân nặng nề
Thầy lên xe đi về…
Lòng bao người trĩu nặng

 

M ù a  h i ế n  c h ư ơ n g!
 
Đã bao mùa Hiến chương rồi em nhỉ?
Xuân qua mau… đông cũng đã đến rồi
41 năm vẫn xao xuyến bồi hồi
Vẫn xao lòng khi thu qua, đông tới

Mỗi mùa thu là có thêm nhiều học trò mới
Thầy giáo già thì ngày một già đi
41 năm qua chẳng làm điều lớn lao gì
Góp từng chút để các em xây vùng trời mơ ước

Thầy cô vẫn dõi theo các em từng bước chân phía trước
Vẫn yêu nghề dù vất vả mà thanh cao…
Ta bâng khuâng nhớ lại mới năm nào
Tuổi đôi mươi lần đầu tiên lên bục giảng

Cuộc đời cứ dần trôi theo năm tháng
Tháng 11 cuối cùng với bục giảng thân yêu
Nhận rất nhiều, cho chẳng được bao nhiêu
Chỉ mong giữ tình thầy trò mãi mãi

Mùa hiến chương về bỗng thấy lòng khắc khoải
Những dấu yêu vời vợi vơi đầy
Gió trở mùa vẫn ấm những vòng tay
Khắc đậm sâu dẳng dai bao kỷ niệm!

 


Tác giả: Nguyễn Thế Đức - THCS Hải Đình
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết