Thứ hai, 22/01/2018 - 07:00|
GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐỒNG HỚI - VỮNG VÀNG TRÊN ĐƯỜNG ĐI TỚI
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Đêm Mỵ Châu

Chị hiện về sau Bốn ngàn năm

Trên cổ ngọc còn lằn in vết kiếm

Máu hóa ngọc trai ngậm tăm đáy biển

Bỗng nhói điều gì trong đêm bão giông?

 

Đá mồ côi rụng xuống biển Đông

Thay đầu chị ngàn lần mang tội chết

Tình yêu  "viễn vông" chị đâu có biết

Lông ngỗng trắng đường tang tóc sau lưng...

 

Bốn ngàn năm cuộc truy sát không ngừng

Thần Kim Quy hiện lên mỗi khắc

Nàng Vọng Phu chưa thôi nhìn ải Bắc

Lệ đã nhòe vời vợi phía khơi xa.

 

Lẫy nỏ giả ngày xưa mang mác Triệu Đà

Giờ tàng hình trong táo lê thơm phức

Đỏ ngoài da mà bụng đầy thuốc độc

Cái chết bọc đường đau hơn cung tên.

 

Sân chầu kia cỏ rác bén bên thềm

Dưới đáy giếng ẩn hình Trọng Thủy

Kẻ bội tình chưa một lần ly dị

Lời hẹn vàng thập lục so dây!?

 

Bốn ngàn năm như một chuyến đò đầy

Cha Thục Phán gồng lưng làm sóng đỡ

Với xã tắc Cha đã từng mắc nợ

Giục chị về nhắn lại với mai sau./.

Đoàn Xuân Hòa


Tác giả: Đoàn Xuân Hòa
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết